Cảnh đẹp

Chào mừng các bạn đến với website Góc riêng tôi của Nguyễn Thụy Thủy .

Các bạn chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Làng văn >

Lay chút tình xao xác lá vàng em

Em có khóc đâu, chỉ là những nụ cười đang tan loãng vào quá khứ và yêu tin. Em có buồn đâu, chỉ là những nhớ nhung cứ làm lòng em nấc nghẹn dư thừa. Mùa đi qua mùa, tháng nối tháng, năm theo năm. Người theo người lần nữa đi qua con đường này. Áo màu xanh chuyển sang màu trắng, hoa vàng chuyển sang màu nắng. Hong khô má hồng em... Hong khô những giọt sương đêm. Hong đời mình se lạnh môi mềm.

Bão về Hà Nội. Lay chút tình xao xác lá vàng khô. Những con phố rụng đầy tàn tạ dư âm xưa. Người theo người vội vã. Những bầy chim sẻ không còn thấy đậu trên mái nhà, ngày bão mang đi những bình yên vốn dĩ góc phố này. Dường như có gì đó quét qua một nỗi tương tư manh nha. Không phải là lá rụng về đất, người cũng có một ngày rụng về đất sao? Chớ ưu phiền vì những rụng rơi vốn là lẽ tự nhiên cuộc đời. Nhưng sao lòng lại câm lời... Sao mây xám về giăng ngang trời, con đò bên bến sông bỗng nhiên buồn xa vắng. Có phải mùa Thu đang gõ cửa rồi không?

Gió cho em cảm giác tự do. Tự do bay nhảy, tự do giao thoa giữa những sợi dây thanh âm của mùa. Bão cho em những cuốn trôi đời vô tư lự. Quét sạch những tàn dư quá khứ, phủi hết những xác tro bụi còn vương trong ngóc ngách nào. Cả một nỗi nhớ cuối cùng dường như cũng bị cuốn đi, xa xa mãi rồi quay đầu nhìn lại, cười một môi si làm lòng ta héo úa như ngày chia ly...

Những cái lạnh đôi khi làm người ta gần nhau đến thế. Chờ mùa Thu rồi lại chờ mùa Đông. Thu để nghe heo may thổi ùa vào linh hồn đang úa, Thu để con tim đập lại những mạch cảm xúc dịu dàng thơ, dịu dàng mơ, êm đềm như những vuốt ve tình đầu. Đông để thèm một ánh lửa hồng, một vòng tay ấm, một căn phòng cỏ thơm, một mùi hương rất người.

Những ngày mùa Thu gõ cửa, nghe hồn mình rêu phong. Những gì đó ngỡ đã ngủ yên cứ ào ạt trở về trong ngăn tim. Lại nhớ "Viên xúc xắc mùa Thu" của Hoàng Nhuận Cầm. Những viên xúc xắc đủ sáu chiều thương nhớ, sáu chiều bão mưa. Đời người vần xoay theo những sáu mặt của một viên xúc xắc, ta gieo về mặt nào cho những nhớ thương đợi chờ, gieo mặt nào để đừng bao giờ khóc vì những tiễn đưa.

"Tình yêu đến trong đời không báo động 
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ 
Viên xúc xắc mùa Thu ru trong cỏ 
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng.

Anh đi qua những thành phố bọc vàng 
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ 
Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ 
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh 
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng 
Anh đi qua tổ chim non mới dựng 
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm.

Anh đi qua tất cả mối tình câm 
Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở 
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ 
Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi! 

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời 
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ 
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá 
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng 
Khi mở mắt, Mỵ Châu em ngồi đó 
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở 
Suốt đời anh mang tội với con tàu.

Sẽ tan đi những thành phố bảy màu 
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ 
Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ 
Xin trải lòng ta đón chốn xanh rơi.

Giọt mực em thong thả đến trong đời 
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé 
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé 
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh."

Những thành phố bảy màu ấy ở đâu và những bóng dáng con tàu ấy ở đâu trong thơ của Nhuận Cầm, có lẽ là ở một ngách lòng mưng mệt, ở một góc mà con tim trở nên yếu đuối bởi những cảm xúc vô hạn định. Em cũng đã từng có cảm giác như thế, những cảm giác về khoảng không gian xung quanh đang vỡ bởi những hoài niệm cũ. 

Giữa những mất mát, giữa những chia lìa. Vẫn còn mùi hương hoàng lan thơm mái tóc. Vẫn còn góc công viên có khoảng trời bình yên soi đáy nước. Những ngã ba có cây sấu già rụng hoa trắng xóa, những cột đèn đường lặng thinh soi lối phố buồn mưa. Những ký ức trắng hồng như một giấc mơ trên đồi hoa tím. Em cứ mộng tưởng hoài như người điên tìm đến, lơ ngơ trên những xanh rêu cuộc đời.

Những nỗi nhớ cuộn tròn trong vắt. Mùa Thu dìu thế nhân vào chốn bồng lai nào không biết, chỉ biết rằng lòng cứ bâng khuâng lòng để rồi chiều nay tím ngắt. Những dỗi hờn bỗng chốc tìm về, tha thiết nhớ một khuôn hình đã là quen thuộc đến từng đường nét cũ.

Chuông nguyện còn mãi ngân nga, lay chút tình xao xác trong em nhòa ướt. Nếu có ngày nào đó em đi xa. Ngày đó sẽ là ngày con đường rụng đầy một thảm lá êm, ngày đó sẽ là ngày mưa rơi đầy những bông hoa trắng phau tình đầu, ngày đó sẽ là ngày Green Day hát ca khúc "Wake me up when September ends".


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thụy Thủy @ 02:52 26/07/2012
Số lượt xem: 1134
Số lượt thích: 0 người
Avatar

Lay chút tình xao xác lá vàng em

 
Gửi ý kiến

LIÊN KẾT TRUY CẬP